Feeds:
Posts
Comments

13/1/2010

Có một người nọ, anh Z, ngày kia, ngước mặt lên nhìn mặt trời, và đột nhiên nhận ra mặt trời thật đẹp. Một vầng ánh sáng mãnh liệt rực rỡ tỏa ra một sức mạnh anh chưa bao giờ biết đến trong đời. Và thế là từ đó, anh dành hầu hết thời gian để nhìn mặt trời. Anh ngắm mặt trời mỗi khi anh đi ra phố, nên đôi khi anh va đầu vào cột điện, hoặc bước chân xuống cống. Nhưng anh chẳng lấy làm phiền khi trán bưu lên một cục to, hoặc chân xây xát và khiến anh phải đi cà nhắc. Miễn là được nhìn mặt trời thì anh đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Những khi thấy mỏi cổ, thì anh tìm một băng ghế và nằm xuống. Nằm thế này mà ngắm mặt trời thì quá thích. Nếu không phải làm gì, anh có thể nằm như thế này cả ngày. Anh cảm thấy khổ sở mỗi khi phải đi làm, vì khi anh quần quật với mớ giấy tờ cao nghều nghệu, anh không có tí thời gian nào để bước ra sân và nhìn mặt trời. Còn khi anh rời sở, thì mặt trời đã lặn mất rồi. Đời anh trở nên tăm tối vào mỗi cuối ngày, khi mặt trời của anh không còn ở đó trên bầu trời, nơi anh có thể chiêm ngưỡng.

Anh háo hức nói với anh bạn thân: “Cậu có thấy mặt trời quá đẹp không?”

Nhưng anh bạn thân lại đáp lại một cách buồn bã: “Mặt trời đẹp thì đã làm sao? Cuộc đời tớ sắp lao xuống vực thẳm rồi. Lão chủ khốn kiếp đã đe rằng nếu tháng này tớ không bán đủ doanh số thì lão sẽ đuổi tớ thẳng cổ. Ôi chao ơi, rồi tớ biết nói sao với mụ vợ tớ đây? Và còn mấy cái mồm rộng toang hoác của lũ con nữa chứ. Bọn chúng chỉ biết mỗi việc đòi ăn thôi.” Nói rồi anh thở dài não nề. Nhưng anh Z không thể hiểu được tí gì những lời anh bạn nói. Anh không hiểu sao trên đời lại có chuyện gì đau khổ đến mức khiến ta không thể nhận ra vẻ đẹp của mặt trời. Nó rạng rỡ như thế cơ mà.

Anh nói với cô em gái: “Em có thấy mặt trời quá đẹp không?”

“Anh ơi, em và người yêu em vừa cãi nhau một trận kịch liệt và có lẽ chúng em sắp chia tay nhau. Làm sao em có thể sống nổi nếu thiếu anh ấy hả anh?”, nói rồi cô òa khóc nức nở. Nhưng Z lại cảm thấy cô em gái anh thật tầm thường khi nói ra những lời như vậy. Người ta chỉ không thể sống nổi nếu thiếu mặt trời thôi, chứ sao lại không thể sống nổi khi thiếu cái gã bạn trai thô lỗ vô công rỗi nghề ấy!

Anh nói với người yêu: “Em ạ, mặt trời đẹp quá, em có thấy thế không?”

“Em chưa từng nghe anh khen em đẹp, thế mà anh còn bảo với em là mặt trời đẹp sao? Thế thì anh đi mà yêu mặt trời nhé. Em chán anh lắm rồi!” Nói rồi cô dằn dỗi bỏ đi. Z đứng lặng trong ngỡ ngàng, không hiểu sao người yêu anh lại phản ứng một cách thái quá như thế.

Buồn bã vì không ai chia sẻ cùng anh vẻ đẹp của mặt trời, Z quyết định sẽ rời khỏi đây. Anh sẽ đi lên tận ngọn núi cao nhất, nơi anh có thể ở gần mặt trời nhất. Thế là anh từ giã gia đình và người yêu. Bạn thân anh hết lời khuyên anh đừng đi, em gái anh thì rấm rức khóc, còn người yêu anh thì buồn bã thở dài. Anh bước đi, lòng vui phơi phới, vì từ nay, không còn điều gì ngăn cản anh nhìn mặt trời nữa. Và anh lại còn đang từng bước đến gần mặt trời hơn. Chuyến đi không phải là không gian nan. Anh vượt qua nhiều sông suối, băng rừng, leo núi. Anh đi qua nhiều làng mạc, thung lũng. Anh cũng gặp được nhiều người thú vị, thấy được nhiều kì hoa dị thảo, nhưng không nơi nào có thể giữ chân anh. Mặt trời vẫn tỏa sáng trên cao kia, và anh vẫn còn ở xa nó quá.

Rốt cuộc, một ngày kia, anh đã leo lên đỉnh ngọn núi cao nhất. Anh đứng đó, mệt mỏi và xác xơ sau một chuyến hành trình thật dài. Mặt trời có lẽ có to hơn một chút thật, khi nhìn từ vị trí này, nhưng anh không biết chắc được. Vầng sáng vẫn rạng rỡ mãnh liệt như thế. Bỗng một cảm giác thất vọng ập tới, bao trùm lấy anh. Anh sẽ phải đi đâu để có thể gần mặt trời hơn nữa? Anh không biết. Anh không nhìn thấy con đường nào cả. Và dù cho anh có đành chết ở đây, thì anh cũng không thể đến gần mặt trời hơn. Đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng, anh òa khóc nức nở.

Khóc chán, anh buồn bã đi xuống núi. Anh tá túc tại một ngôi nhà tranh đơn sơ. Đêm đó, trời đầy sao, và từng cơn gió nhẹ mang đến hương hoa ngào ngạt. Anh nằm dài trên cỏ, lòng buồn rười rượi. Chợt một giọng nói nhỏ nhẹ vang: “Chú lên núi làm gì vậy?”

Anh quay lại. Con gái út của chủ nhà, một cô bé xinh xắn, nhìn anh cười bẽn lẽn.

“Chú … chỉ muốn đi ngắm cảnh thôi.”

“Thế thì chú nhọc công lên núi làm gì. Trên đó, chỉ có tuyết phủ quanh năm, vừa lạnh vừa nguy hiểm. Ở quanh đây có rất nhiều chỗ đẹp. Cháu vẫn thường đi chơi suốt mà.”. Trên đó, chỉ có tuyết phủ quanh năm, vừa lạnh vừa nguy hiểm. Ở quanh đây có rất nhiều chỗ

“Nhưng… chú thích nhìn mặt trời cơ. Mặt trời mới là đẹp nhất.”

“Vâng, đúng thế chú ạ. Mặt trời rất đẹp. Cháu cũng rất thích mặt trời. Bố cháu nói, nếu không có mặt trời thì sẽ chẳng có ánh sáng, chẳng có hoa cỏ, chẳng có màu sắc hay hương thơm gì cả. Mà cũng không thể trồng trọt gì. Khắp nơi sẽ tối mịt, chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì và không chừng mọi thứ đều chết hết. Bố cháu nói, chúng ta phải biết ơn mặt trời về điều đó. Mặt trời có trong tất cả những gì đẹp đẽ xung quanh chúng ta. Ngày mai cháu dẫn chú đi chơi nhé. Có một đồng cỏ rất đẹp ở trên kia.”

Ngăn cách

Liệu có lúc nào chúng ta dỡ bỏ được những gì ngăn cách chúng ta?

Lấy ví dụ, không gian vời vợi giữa 2 nơi ta sống

Thì đã có internet, có cell phone, có webcam truyền hình ta chuyển động

Nhưng vẫn thiếu tính người

Giả sử rằng ta tìm đến bên nhau

Ngồi cạnh nhau trong công viên đầy nắng

Thì những cách ngăn sẽ lại là

Ký ức đã qua, tương lai sắp tới

Là hoài bão lớn lao, hay viễn cảnh mịt mờ

Giả sử rằng ta sẽ chỉ sống với phút hiện tại này

Và bắt đầu hỏi han những điều thường ngày trong cuộc sống

Thì cái cách ngăn sẽ lại là giọng ta Trung-Nam-Bắc

Là câu trả lời, là lời nói vô tri.

Giả sử rằng ta sẽ lặng im,

Giữ tay nhau, trong bàn tay che chở

Thì điều cách ngăn ta sẽ là nữ là nam, là phong tục, là thành kiến

Là rối ren tình bạn tình yêu nhập nhoạng nhập nhằng

Liệu có lúc nào chúng ta dở bỏ được những thứ ở giữa chúng ta

Nhấc lên, vứt đi, tất cả những gì không thuộc về nội tâm khao khát

Ở cạnh nhau chỉ với “tính người” hồn nhiên nhất

Sẻ chia với nhau sự hiện diện của chính mình.

Liệu có lúc nào ta sẽ THẤY được nhau?…

15/1/2010

Đây có phải là cuộc đời

em đã sống ngày hôm qua?

Vì bỗng dưng em ngỡ ngàng nhận ra

có điều đó đang thay đổi:

Gió nhẹ hơn, và bầu trời cao vọi

Lòng em như dòng nước

trong và yên.

Giữa những mặt người em mới gặp lần đầu tiên

tiếng đàn guitar, và bàn tay nghệ sĩ

em không còn nhìn thấy những điều phi lý

chỉ có tiếng đàn và bình yên thăng hoa

 

Rồi khoảnh khắc này cũng sẽ mãi rời xa

Chìm khuất vào bao tháng ngày tẻ nhạt

Nhưng em biết mỗi khi lòng mình hoài nghi, lạnh lẽo

Em còn có chút ký ức này nâng niu trong tay

 

Anh ơi, xin hãy ngồi xuống đây

bên em,

và chia sẻ phút giây này vĩnh cửu

ai có thể sống hai lần

của cùng một giây phút

ta đang sống, đúng không?

 

(Viết cho buổi sáng bình yên nhất trong đời)

Ở thành phố nọ, mọi người đều phải đi. ấy là cuộc sống của họ. Họ đi từ đầu này thành phố sang đầu bên kia, rồi lại quay lại. Có điều kỳ lạ là, dù chỉ có đi mỗi 2 chỗ ấy, họ vẫn muốn là người đến trước tiên. Điều đó gây ra thật nhiều phiền toái, vì con đường thì cũng không rộng cho lắm, mà người thì lại đông, thành ra mọi người chen lấn, xô đẩy nhau, cả gào thét và chửi rủa những kẻ chậm chạp ở trước mặt. Khi tới được đầu bên kia, họ lại vội vã quay lại, và đi về đầu bên này. Những ai chậm chân, hoặc bị xô đẩy đến mệt mỏi, thì có thể ngồi nghỉ trên những bãi cỏ xanh mướt, dưới những tán cây rộng, bên cạnh những vườn hoa, ở hai bên đường, cho đến khi thấy khỏe khoắn và có thể tiếp tục đi. Nhưng chả mấy ai ngồi nghỉ. Những người-đi, gọi những người-ngồi là kẻ lười biếng, và khinh bỉ ra mặt. Thành ra, có những người cũng rất thích ngồi, nhưng lại sợ người ta bảo mình lười, nên cứ cố mà đi, vừa đi vừa luôn mồm rên rỉ.

Ngày nọ, có một người lạ từ thành phố khác tới. Ban đầu, anh ta tưởng mọi người đang tổ chức lễ hội và đang chơi một trò chơi tập thể nào đó, nên thích thú theo dõi. Được một lúc, anh phát hiện ra họ chẳng chơi bời gì cho vui vẻ, vì thấy ai cũng cau có và la hét luôn mồm. Ngạc nhiên về hành động kỳ lạ này của dân địa phương, anh hòa vào dòng người, để hỏi cho ra lẽ.

- Anh ơi, anh đang đi đâu đấy? Người lạ gào lên (để át tiếng gào thét và chửi rủa đang vang lên khắp xung quanh), hỏi một thanh niên đang đi rất hăng hái.

- Tôi đi đến đầu bên kia thành phố. – Chàng trai trả lời.

- Anh đi đến đấy làm gì cơ?

- Tôi đi đến đấy, để rồi còn quay lại đầu bên này.

- Rồi sau đấy thì sao?

- Rồi tôi lại đi qua đầu bên kia.

- Mà làm sao anh lại phải đi như thế?

- Thì phải đi thôi, chứ có làm sao đâu!

- Nhưng sao anh lại phải đi, ý tôi là thế?

- Anh có bị dở người không mà hỏi một câu đần thế!

Nói xong người kia vội vã đi nhanh hơn, mong bù lại thời gian đã mất cho kẻ đần vừa nãy. Vừa đi anh vừa lầu bầu:

- Thật phí thời gian, hắn không thấy là mình đang rất bận à. Thật là một kẻ không ra gì, khi làm phiền người khác nhiều như thế!

13/1/2010

Ghi chép

Bà nói chậm rãi, nhẩn nha, như thể muốn cô phải khúm núm như thế lâu hơn một chút. Bởi vì bà biết, khi bà kết thúc cái mệnh lệnh đó, và khi cô “thưa vâng” thì bà không còn quyền hạn gì với cô nữa cả.

Nguồn: Báo Lao Động số 82 Ngày 15/04/2009

Cập nhật: 7:51 AM, 15/04/2009

(LĐ) – Xin được mượn tên một ca khúc của Phú Quang, phổ thơ Nguyễn Trọng Tạo (“Thương lắm tóc dài ơi!”) để nói một câu chuyện khác. Một câu chuyện buồn của văn hoá đọc!

Hơn 500 trang và những U.70 – 80 Dư luận chờ đợi gì ở những nhà văn được giải thưởng của Hội Nhà văn VN, khi họ đã ở vào tuổi xế chiều? Sự chờ đợi là không nhiều, khi mà sự ồ ạt và sum sê của văn học dịch (hầu hết là tiểu thuyết) đã đủ để độc giả cảm thấy no và ngon miệng.

Nhiều người đọc lẫn người viết đã thậm chí gần như thoả hiệp với nỗi lo: Tiểu thuyết VN vẻ như đang giẫm chân tại chỗ và rơi vào quãng lặng, so với mốc son 1991 – năm được mùa của thể loại tiểu thuyết và cũng là năm có tiếng “cầm cân nảy mực” tinh tường chính xác nhất của giải thưởng Hội Nhà văn VN với bộ ba tác phẩm gây được dư luận và đứng được với thời gian: “Nỗi buồn chiến tranh” (Bảo Ninh), “Mảnh đất lắm người nhiều ma” (Nguyễn Khắc Trường), “Bến không chồng” (Dương Hướng).

Thế rồi khi sự chờ đợi của người đọc đã nguôi ngoai thì người ta bỗng thấy sự cựa mình của những cây bút tưởng chừng như đã định “rửa tay gác bút”. Điển hình là Dương Hướng. Trong khi Bảo Ninh nhiều năm nay luôn cố loay hoay thoát ra khỏi cái bóng quá lớn của “Nỗi buồn chiến tranh” và không ít bận đành phải “tặc lưỡi” tạm vui với truyện ngắn thì cái anh nhà văn “tỉnh lẻ” Dương Hướng vẫn chân chất cặm cụi nuôi giữ ngọn lửa làm nghề. Không kể một số tác phẩm không mấy được để ý sau “Bến không chồng”, tròn đúng 15 năm sau, Dương Hướng bất ngờ trở lại bằng một tác phẩm đường bệ hơn hẳn: “Dưới chín tầng trời”.

Cuốn tiểu thuyết dày hơn 500 trang, bối cảnh trải rộng khắp Bắc – Trung – Nam, ôm vào lòng nó nửa thế kỷ thăng trầm của đất nước, từ chiến tranh, hoà bình đến thời kỳ mở cửa… Dương Hướng cho hay: Nếu như “Bến không chồng” ông chỉ viết trong nửa năm, thì “Dưới chín tầng trời” đòi ông phải dành cho nó 3 năm, trong đó có một năm là xin nghỉ việc không lương. Tương tự, là sự trở lại của nhà văn U.80 Bùi Ngọc Tấn, cũng lại một tác giả từng ẵm giải thưởng hội, cũng với một cuốn sách dày hơn 500 trang: “Biển và chim bói cá”.

Dương Hướng chọn sống và viết ở Quảng Ninh. Bùi Ngọc Tấn thì bám Hải Phòng. Vẻ như có gan “ở ẩn”, lánh xa chốn lao xao thì người ta dễ giữ lửa làm nghề hơn chăng? Nhưng nói vậy lại không đúng với trường hợp của Nguyễn Xuân Khánh. Sức làm việc của ông quả là đáng phục khi sau “Hồ Quý Ly”, “Mẫu thượng ngàn” – cả hai tác phẩm đều được cả Hội Nhà văn VN và Hội Nhà văn Hà Nội trao giải, hiện ông lại sắp cho ra một cuốn tiểu thuyết cũng dày dặn không kém, ở tuổi 76…

Mới nhất là Nguyễn Văn Thọ, với cuốn tiểu thuyết đầu tay ở tuổi 61: “Quyên” và còn “doạ” sẽ ra tiếp một cuốn nữa trước tuổi 65. Điều đáng nói là trong khi các cây bút trẻ (vốn đã ít người trong số họ có gan chinh phục thể loại dài hơi này) hầu hết chỉ mới dừng lại ở những cuốn tiểu thuyết có dung lượng trên dưới 300 trang, thậm chí 200 trang thì các “lão tướng” U.70, U.80 này lại toàn chơi hẳn từ 500 – 700 trang.

Người viết có công, người đọc có phụ?

Những nỗ lực làm nghề đáng cảm động! Và đáng nói hơn cả, chính nó đã giúp làm “hồng hào hơn” diện mạo của một nền văn học nội, vốn bấy lâu bị văn học ngoại át vía, nhất là trong thể loại tiểu thuyết. Bởi lẽ: Nếu như một nền sân khấu không thể thiếu những vở chính kịch, thay vì chỉ trông mong vào hài kịch, tiểu phẩm; một nền âm nhạc không thể thiếu những tác phẩm khí nhạc, thay vì chỉ trông mong vào ca khúc thì tương tự, một nền văn học cũng không thể thiếu tiểu thuyết, thay vì chỉ bằng lòng với truyện ngắn. Chưa nói, có những câu chuyện, những đề tài, chỉ có tiểu thuyết mới giúp tải hết được.

Thế nhưng, vấn đề là những cuốn tiểu thuyết nói trên, ngay cả khi nó đã đoạt giải thưởng Hội Nhà văn, liệu có được một lượng người đọc như nó đáng được đọc? Còn nhớ, nhà văn Lê Minh Khuê, nhà phê bình văn học Vương Trí Nhàn đều từng nói: “Bệnh” của nhà văn VN là… lười đọc của nhau. “Tôi cũng không tin lắm vào sự đọc của các nhà báo” – nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên mới đây nói tại buổi giới thiệu sách “Biển và chim bói cá”.

Cũng tại cuộc này, nhà phê bình văn học Nguyễn Thanh Sơn cũng tỏ ý nghi ngờ trong khán phòng này, thử hỏi liệu có mấy ai đủ sức ngồi đọc từ đầu đến cuối cuốn tiểu thuyết dày hơn 500 trang này của Bùi Ngọc Tấn, khi mà theo anh, đọc nó rất mệt, vì quá ư ngồn ngộn chi tiết, hiện thực. Tâm lý đó là có thật ở mức phổ biến. Dân làm nghề với nhau còn thế, trách gì bạn đọc. Nhưng vậy những đầu sách ngoại ăn khách với số trang đủ sức “đè người” như “Rừng Na Uy”, “Biên niên sử chim vặn dây cót”, “Suối nguồn”… thì sao? Vấn đề rõ ràng đâu chỉ ở số trang! Hay “Bụt chùa nhà không thiêng”?

“Tôi cũng biết trước là sách sẽ khó đọc và cũng đã cố gắng đổi mới cách viết, chứ cũng không chịu “truyền thống” lắm đâu, nhưng nếu như cố không tới thì cũng đành chịu” – nhà văn Bùi Ngọc Tấn nói. Cùng đồng cảm với chuyện “chạm không tới” trong nghề viết, Bảo Ninh thương Dương Hướng: “Đúng là dường như anh ấy hơi vội vàng nên viết không được kỹ, dù tôi biết anh ấy không có ý viết ẩu. Mặc dù vậy, tôi cũng không nghĩ cuốn sách đáng bị im lặng đến thế, bao nhiêu tâm huyết của người viết… Văn chương VN giờ buồn thế, cuốn nào hầu như cũng chỉ xẹt qua như tia chớp, cứ phải lên báo mới nổi được…”. Nhà văn Nguyễn Văn Thọ vì vậy tha thiết: “Xin hãy đọc cẩn trọng “Quyên”!”.

Sốt ruột cho những nỗ lực sáng tạo không được đón nhận như nó đã được cặm cụi sinh ra, nhà phê bình Phạm Xuân Nguyên đưa ra “lời hiệu triệu”: “Đề nghị các bạn hãy cố gắng đọc hết, cứ phải đọc hết đi đã, rồi lại “phán”, bởi không đọc thì …lấy gì mà nói!”.

Thiên An

30/07/2011 09:37:30

’Tôi không thể bắt buộc mọi người phải yêu quý tôi. Tôi cũng không phủ nhận chuyện đó cũng tác động đến gia đình tôi trong một thời gian. Thật may cuối cùng nó cũng qua’, Hồng Ánh trần tình về sự cố blogger Sao Việt tố chuyện riêng của chị đúng thời điểm chị ứng cử đại biểu quốc hội.

Sai lầm đôi khi là cần thiết trong nghề nghiệp

Đầu tiên, chị hãy nói về dự án làm phim ngắn tuyên truyền an toàn giao thông “89.600km+” … vì nghe nói nó có những trục trặc?

Ngày 28/7 chúng tôi bấm máy phim ngắn thứ ba sau khi bị hỏng mất 2/5 kịch bản. Một nhóm buộc phải lập biên bản hủy dự án và bị thất thoát một khoản tiền không nhỏ. Dự án thứ hai do đạo diễn chủ động xin rút lui vì không hình dung ra khối lượng công việc cũng như áp lực khi tham gia dự án. Lý do vì các bạn suy nghĩ thiếu nghiêm túc, làm chăng hay chớ nên hiệu quả công việc không tốt, cùng sự thiếu kinh nghiệm trong khi cái tôi lại quá lớn nên cuối cùng những dự án đó đổ bể.

Dù tôi đã cố gắng hết sức mời những diễn viên chuyên nghiệp tham dự như Khương Ngọc, Quách Ngọc Ngoan… nhưng sự thiếu chuyên nghiệp, thiếu tế nhị của các bạn trẻ đã khiến người trong cuộc tự ái và cảm thấy bị xúc phạm. Đôi khi chuyện tài năng không thôi cũng chưa đủ, mà còn phải hòa nhập với văn hóa bản địa nữa. Nói chung là rất rất nhiều vấn đề mà tôi có ngồi kể đến sáng cũng không hết được.

2/5 dự án đổ bể thì tỉ lệ cũng đến 40%, một con số không ít, lỗi của chị cũng không nhỏ?

Đúng vậy, tôi đâu có chối đâu. Tôi vẫn nói với nhân viên của mình rằng lỗi trong dự án thì khách quan, chủ quan đều có nhưng lỗi của người quản lí là không thể trốn tránh được, trực tiếp là tôi quản lí dự án không hiệu quả. Đầu tiên là tôi thiếu nhạy cảm, thiếu chính xác khi chọn đạo diễn. Với một dự án nhỏ đầu tay thì tỉ lệ sai sót như vậy là khá cao, nhưng cũng may là những đơn vị tài trợ tài chính cho dự án không đặt quá nặng về tiến độ thời gian thực hiện, mà quan trọng là chất lượng sản phẩm làm ra. Bản thân tôi thấy đó là những bài học cần thiết về quản lý con người.

Có khi nào vì chị đánh giá mọi chuyện quá đơn giản, trong tầm tay mình và cũng vì chị quá ôm việc nên mọi chuyện xảy ra như vậy?

Tôi không đánh giá đơn giản mà chính xác là đặt hy vọng hơi quá sức vào các bạn trẻ khi mà họ còn quá thiếu kinh nghiệm. Nếu lấy một đội ngũ thiện chiến thì công ty của tôi không đủ khả năng, cái tôi cần là con người siêng năng, đam mê nhưng ngoài vấn đề kinh nghiệm thì trong các bạn trẻ có một số bạn ảo tưởng.

 

Vậy còn chị, chị có ảo tưởng về khả năng của mình sau một chuyến du học nước ngoài?

Không quá ảo tưởng nhưng có một số vấn đề tôi nắm chưa vững. Ví dụ như truyền thông cho dự án hoặc không tính phương án back-up cả về con người lẫn tiến độ dự án. Vấn đề mà tôi thấy an tâm và dễ nhất lại là tài chính. Chính bản thân tôi cũng xác định tôi sẽ không là thầy mà là bạn và vẫn ngồi cùng các bạn trẻ sau mỗi bộ phim quay xong.

Chúng ta sẽ nói về vở “Hãy khóc đi em” – vở kịch mới nhất của sân khấu Hoàng Thái Thanh chuyển thể từ truyện ngắn “Trăng nơi đáy giếng” của Trần Thùy Mai – và chị sẽ tái diễn vai Hạnh chứ?

Không, trong vở kịch này tôi sắm vai Thắm – người vợ hai. Lí do đơn giản là nếu khán giả đến xem vai Hạnh là điều bình thường, là sở trường, nó không khác lắm so với vai diễn của tôi trong Nửa đời ngơ ngác. Vai Thắm kích thích và làm tôi thú vị hơn khi đóng vai Thắm cho dù tôi biết nếu tôi đóng vai Hạnh, tôi sẽ có thêm một lượng khán giả vì dù sao đó cũng là một dạng vai sở trường của tôi.

Không đánh đổi để có vai diễn khác thường

Hình như chị đang chờ đợi và háo hức với những vai diễn ngược lại với các tuyến nhân vật chịu thương chịu khó đã xây dựng bao nhiêu năm qua?

Chẳng phải bây giờ mà đã từ rất lâu rồi. Nói để bạn biết tôi từng đi casting cho Những cô gái chân dài, Ba mùa (cho vai cô gái điếm) và mới nhất là Long Ruồi (vai diễn của Phi Thanh Vân). Đơn giản là vì tôi tự tìm cho mình sự thay đổi chứ không thể ngồi đợi được, trừ khi tôi tự làm phim cho chính mình. Nhưng sau khi đi casting tôi mới phát hiện ra khi người ta mời tôi chỉ là một phương án dự phòng và cũng là một kênh để tiếp xúc với một gương mặt đã quen thuộc mà trước đó chưa từng có cơ hội làm việc cùng.

Đạo diễn có thể an toàn khi không chọn chị cho vai diễn kiểu vậy, nhưng bản thân chị cũng không quyết liệt khi không làm mọi cách (không phải thủ đoạn) để có được vai diễn đó?

Đạo diễn hay êkip cũng phải cân nhắc nhiều lắm về những giá trị khác của diễn viên mang lại bên cạnh chuyện nghề. Tôi không phải là cái tên của các event, của truyền thông, của thị trường, ít cập nhật những bộ ảnh mới. Con đường tôi đi rất bình thường hơn nữa tôi cũng không thể nào làm được những điều như bạn nói, nó thuộc về tính cách. Tôi chỉ chờ đợi khi đạo diễn và cả tôi cùng ý thức được cả hai bên cùng làm mới chứ không thể theo cách tấn công đạo diễn, làm mọi chiêu trò.

Tôi biết có những người chấp nhận mổ xẻ cơ thể mình như nâng ngực, sửa này sửa kia để có thể nhận được vai diễn, nhưng tôi thì không. Tôi chỉ có thể làm mình béo lên hoặc gầy đi, cạo trọc hoặc làm mặt sẹo, làm mặt già nua xấu xí đi chứ những việc tác động vào cơ thể như vậy tôi chịu thua thôi. Tôi không lên án họ mà chỉ nói mình không thể quyết liệt được như vậy.

Nhưng bản thân chị cũng rất mâu thuẫn khi muốn phá cách nhưng vẫn nhận vai diễn “một màu” giống như chị từng đóng trước đây?

Quyết liệt với vai diễn và cả nể cũng là tôi, điều này tôi đã nhấn mạnh trong các bài trả lời phỏng vấn trước đây rồi (cười). Có những vai diễn tôi nhận lời vì quan hệ cá nhân nhiều hơn là vì tôi cần vai diễn đó. Nhuệ Giang trở lại với Hồng Ánh bởi vì cũng có nhiều người từ chối và tôi không thể từ chối được vì chị Giang chờ tôi quá lâu, và bản thân chị cũng không thể tìm được một diễn viên nào khác. Bây giờ người ta dễ dàng làm phim chiếu rạp với khả năng thu hồi vốn nhiều hơn là những bộ phim kiểu như Tâm hồn mẹ. Có vào trường hợp của tôi bạn mới hiểu được vì sao tôi không thể từ chối.

Chị có ý thức được chính sự cả nể đó đang giết chết tên tuổi của chị bởi sự cũ mòn lặp lại nếu chị không dừng lại sự cả nể?

Chắc chắn sẽ có lúc nào đó tôi phải dừng lại, nhưng chính trong những vai diễn như trong Tâm hồn mẹ thì tôi vẫn có sự tìm tòi mới, sự khác đi của người mẹ khi đó là một bà mẹ, hồn nhiên, bản năng, sống mạnh về ham muốn tình dục. Đây là phim tôi khỏa thân khá nhiều, thậm chí nhiều nhất trong các phim tôi tham gia từ trước đến giờ. Nó sẽ khác những Đời cát, Thung lũng hoang vắng, Trái tim bé bỏng… Bạn hãy đợi phim ra rồi sẽ thấy sự khác biệt đó.

Cởi đồ nhiều trong phim nhưng chưa ai gọi là “quả bom sex”

Chị cũng là diễn viên chịu khó cởi đồ nhất trong phim và chị không ngại nếu bị gán biệt danh “Diễn viên thích nude”?

Đúng là theo tổng hợp thì tôi cởi đồ trên phim khá nhiều, nhưng may mắn là tôi chưa bao giờ bị xếp vào hàng “quả bom sex” hay kiểu như mọi người trông đợi ở một thân hình sexy. 16 năm với nghề chắc chắn mình sẽ già cỗi và cũ kỹ, thử thách khó khăn vô cùng lớn. Con người thì vẫn vậy nhưng vẫn phải băn khoăn làm mới và tôi thấy tôi hợp với những dạng vai như rất quái đản, hoặc rất hài hước hoặc dị dạng méo mó về tâm hồn sẽ khiến khán giả hào hứng đón xem hơn là những vai chịu thương chịu khó. Tôi không chê dạng vai đó nhưng hiện tại cũng có những diễn viên mới có thể đáp ứng được dạng vai đó. Bạn phải biết là tôi đã từ chối nhiều lắm những vai diễn bà, mẹ chịu thương chịu khó như thế.

Chị có biết chuyện chị ứng cử đại biểu quốc hội cũng khiến nhiều ý kiến cho rằng chị là một người phụ nữ tham vọng? Chị có thất vọng khi chị không trúng cử?

Tôi không tham có vọng chính trị lớn như vậy đâu. Tự dưng có một lời đề nghị và tôi thấy mình chẳng có lí do gì để từ chối khi mà nếu như tôi thất bại, tôi cũng chẳng mất gì cả. Nếu tôi được thì tôi có cơ hội có tiếng nói chính thống, không bị tam sao thất bản khi phải truyền tải qua ai với những bức xúc của tôi.

Nếu trúng cử thì những khó khăn nhất của tôi chính là mảng kiến thức hành pháp, lập pháp và kiến thức về xã hội. Nhưng qua chuyện này tôi thấy mình được nhiều hơn là mất. Chưa bao giờ tôi được đi nhiều, tiếp xúc đến những xã huyện xa xôi như vậy. Tôi ghi chép lại hết, thậm chí tôi còn nghĩ có thể mình sẽ làm một bộ phim về câu chuyện tôi ứng cử đại biểu quốc hội.

Chị có nghĩ những dư luận không tốt đợt đó chính là nguyên nhân khiến chị không trúng cử?

Không, tại vì phần lớn dân mình là lao động nghèo và đơn vị bầu cử tôi là Nhà Bè và Cần Giờ với đa phần người lao động nghèo, tivi điện nước còn chẳng có mà xem nói gì đến Internet. Tôi mừng lắm khi đi tiếp xúc cử chi, họ nhận ra tôi và đó là một cái thuận lợi một nghệ sĩ ra tranh cử. Tôi biết được những vùng sâu vùng xa, họ vẫn còn thiếu thốn về tinh thần lắm nên nghệ sĩ với họ rất quý. Văn hóa họ thiếu thốn nhưng nó vẫn không cấp bách bằng chuyện họ ăn gì, mặc gì hàng ngày.

 

 

Rồi sau chuyến đi đó, tôi nhận trợ cấp một em bé mỗi tháng vài trăm ngàn để em đi học. Tính ra cả năm thì số tiền bằng mấy xuất diễn của mình và tôi sẽ trợ cấp cho cậu bé đó đến năm 18 tuổi. Tôi sẽ cố gắng vận động những buổi khám chữa bệnh miễn phí, những buổi biểu diễn văn nghệ miễn phí ở những chỗ như thế. Tôi thấy đó cũng là một trải nghiệm quý giá đó chứ.

Nói trở lại trường hợp blogger Sao Việt và sự tác động trong trường hợp cụ thể là chị, chị muốn nói gì về chuyện này?

Tôi thấy nó là một biểu hiện dân chủ, tiếng nói đa dạng. Tôi không thể bắt buộc mọi người phải yêu quý tôi, nhưng cũng không thể phủ nhận một bộ phận khán giả, độc giả nhìn nhận tôi theo hướng đó. Tôi phân loại rõ ràng thể loại báo chí nào thì có đối tượng bạn đọc đó, và tôi cũng không phủ nhận chuyện đó cũng tác động đến gia đình tôi trong một thời gian. Thật may cuối cùng nó cũng qua.

(Theo CSTC)

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.