13/1/2010
Có một người nọ, anh Z, ngày kia, ngước mặt lên nhìn mặt trời, và đột nhiên nhận ra mặt trời thật đẹp. Một vầng ánh sáng mãnh liệt rực rỡ tỏa ra một sức mạnh anh chưa bao giờ biết đến trong đời. Và thế là từ đó, anh dành hầu hết thời gian để nhìn mặt trời. Anh ngắm mặt trời mỗi khi anh đi ra phố, nên đôi khi anh va đầu vào cột điện, hoặc bước chân xuống cống. Nhưng anh chẳng lấy làm phiền khi trán bưu lên một cục to, hoặc chân xây xát và khiến anh phải đi cà nhắc. Miễn là được nhìn mặt trời thì anh đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Những khi thấy mỏi cổ, thì anh tìm một băng ghế và nằm xuống. Nằm thế này mà ngắm mặt trời thì quá thích. Nếu không phải làm gì, anh có thể nằm như thế này cả ngày. Anh cảm thấy khổ sở mỗi khi phải đi làm, vì khi anh quần quật với mớ giấy tờ cao nghều nghệu, anh không có tí thời gian nào để bước ra sân và nhìn mặt trời. Còn khi anh rời sở, thì mặt trời đã lặn mất rồi. Đời anh trở nên tăm tối vào mỗi cuối ngày, khi mặt trời của anh không còn ở đó trên bầu trời, nơi anh có thể chiêm ngưỡng.
Anh háo hức nói với anh bạn thân: “Cậu có thấy mặt trời quá đẹp không?”
Nhưng anh bạn thân lại đáp lại một cách buồn bã: “Mặt trời đẹp thì đã làm sao? Cuộc đời tớ sắp lao xuống vực thẳm rồi. Lão chủ khốn kiếp đã đe rằng nếu tháng này tớ không bán đủ doanh số thì lão sẽ đuổi tớ thẳng cổ. Ôi chao ơi, rồi tớ biết nói sao với mụ vợ tớ đây? Và còn mấy cái mồm rộng toang hoác của lũ con nữa chứ. Bọn chúng chỉ biết mỗi việc đòi ăn thôi.” Nói rồi anh thở dài não nề. Nhưng anh Z không thể hiểu được tí gì những lời anh bạn nói. Anh không hiểu sao trên đời lại có chuyện gì đau khổ đến mức khiến ta không thể nhận ra vẻ đẹp của mặt trời. Nó rạng rỡ như thế cơ mà.
Anh nói với cô em gái: “Em có thấy mặt trời quá đẹp không?”
“Anh ơi, em và người yêu em vừa cãi nhau một trận kịch liệt và có lẽ chúng em sắp chia tay nhau. Làm sao em có thể sống nổi nếu thiếu anh ấy hả anh?”, nói rồi cô òa khóc nức nở. Nhưng Z lại cảm thấy cô em gái anh thật tầm thường khi nói ra những lời như vậy. Người ta chỉ không thể sống nổi nếu thiếu mặt trời thôi, chứ sao lại không thể sống nổi khi thiếu cái gã bạn trai thô lỗ vô công rỗi nghề ấy!
Anh nói với người yêu: “Em ạ, mặt trời đẹp quá, em có thấy thế không?”
“Em chưa từng nghe anh khen em đẹp, thế mà anh còn bảo với em là mặt trời đẹp sao? Thế thì anh đi mà yêu mặt trời nhé. Em chán anh lắm rồi!” Nói rồi cô dằn dỗi bỏ đi. Z đứng lặng trong ngỡ ngàng, không hiểu sao người yêu anh lại phản ứng một cách thái quá như thế.
Buồn bã vì không ai chia sẻ cùng anh vẻ đẹp của mặt trời, Z quyết định sẽ rời khỏi đây. Anh sẽ đi lên tận ngọn núi cao nhất, nơi anh có thể ở gần mặt trời nhất. Thế là anh từ giã gia đình và người yêu. Bạn thân anh hết lời khuyên anh đừng đi, em gái anh thì rấm rức khóc, còn người yêu anh thì buồn bã thở dài. Anh bước đi, lòng vui phơi phới, vì từ nay, không còn điều gì ngăn cản anh nhìn mặt trời nữa. Và anh lại còn đang từng bước đến gần mặt trời hơn. Chuyến đi không phải là không gian nan. Anh vượt qua nhiều sông suối, băng rừng, leo núi. Anh đi qua nhiều làng mạc, thung lũng. Anh cũng gặp được nhiều người thú vị, thấy được nhiều kì hoa dị thảo, nhưng không nơi nào có thể giữ chân anh. Mặt trời vẫn tỏa sáng trên cao kia, và anh vẫn còn ở xa nó quá.
Rốt cuộc, một ngày kia, anh đã leo lên đỉnh ngọn núi cao nhất. Anh đứng đó, mệt mỏi và xác xơ sau một chuyến hành trình thật dài. Mặt trời có lẽ có to hơn một chút thật, khi nhìn từ vị trí này, nhưng anh không biết chắc được. Vầng sáng vẫn rạng rỡ mãnh liệt như thế. Bỗng một cảm giác thất vọng ập tới, bao trùm lấy anh. Anh sẽ phải đi đâu để có thể gần mặt trời hơn nữa? Anh không biết. Anh không nhìn thấy con đường nào cả. Và dù cho anh có đành chết ở đây, thì anh cũng không thể đến gần mặt trời hơn. Đắm chìm trong nỗi tuyệt vọng khôn cùng, anh òa khóc nức nở.
Khóc chán, anh buồn bã đi xuống núi. Anh tá túc tại một ngôi nhà tranh đơn sơ. Đêm đó, trời đầy sao, và từng cơn gió nhẹ mang đến hương hoa ngào ngạt. Anh nằm dài trên cỏ, lòng buồn rười rượi. Chợt một giọng nói nhỏ nhẹ vang: “Chú lên núi làm gì vậy?”
Anh quay lại. Con gái út của chủ nhà, một cô bé xinh xắn, nhìn anh cười bẽn lẽn.
“Chú … chỉ muốn đi ngắm cảnh thôi.”
“Thế thì chú nhọc công lên núi làm gì. Trên đó, chỉ có tuyết phủ quanh năm, vừa lạnh vừa nguy hiểm. Ở quanh đây có rất nhiều chỗ đẹp. Cháu vẫn thường đi chơi suốt mà.”.
“Nhưng… chú thích nhìn mặt trời cơ. Mặt trời mới là đẹp nhất.”
“Vâng, đúng thế chú ạ. Mặt trời rất đẹp. Cháu cũng rất thích mặt trời. Bố cháu nói, nếu không có mặt trời thì sẽ chẳng có ánh sáng, chẳng có hoa cỏ, chẳng có màu sắc hay hương thơm gì cả. Mà cũng không thể trồng trọt gì. Khắp nơi sẽ tối mịt, chúng ta sẽ chẳng nhìn thấy gì và không chừng mọi thứ đều chết hết. Bố cháu nói, chúng ta phải biết ơn mặt trời về điều đó. Mặt trời có trong tất cả những gì đẹp đẽ xung quanh chúng ta. Ngày mai cháu dẫn chú đi chơi nhé. Có một đồng cỏ rất đẹp ở trên kia.”











